Viết tiểu thuyết trên Twitter?
Tuesday, October 14, 2008 14:09![]()
Năm ngoái chúng tôi có đăng một bài viết thảo luận dẫn chuyện vấn đề viết tiểu thuyết về các tin ngắn Twitter, với 140 tin ngắn từ 140 Twitter.
Dường như hiện nay một số thành viên đang khám phá việc sử dụng Twitter như một công cụ viết tiểu thuyết truyền thống. Một tác giả chuyên nghiệp, cũng vừa là một tay viết nghiệp dư Nikki Katz đã mới đưa lên một bộ chuyện được gọi tên MyLifeIn140 (cuôc sống trong 140 chữ), câu chuyện giả tưởng về một nhân vật 16 tuổi nhận ra rằng cô ta có thể thay đổi thế giới quanh mình bằng cách sửa lại hình ảnh của mình trong quyển Niên San của trường.

Câu chuyện được viết dưới dạng các tin ngắn trên Twitter, biểu hiện các suy nghĩ cũng như những sự kiện xảy ra quanh mình. Do câu chuyện mới được bắt đầu từ cách đây vài ngày, nên các tin nhắn ngắn này mới chỉ liên quan đến việc phát triển tính cách nhân vật, tuy nhiên câu chuyện cũng đã được hình thành một cách rõ ràng.
Thành thực mà nói, không có cách nào tôi có thể theo dõi cũng như nhận biết được về thời gian, đặc biệt là những dòng như : “Làm dàn trang cho trang web với hình ảnh của Caleb. Chết ngất. Trông hấp hẫn quá, bộ đồ trắng làm nổi hẳn lên làn da nâu và đôi mắt xanh gợi cảm. Và tóc của chàng …”
Nhưng, thực ra tôi không phải độc giả của thể loại truyện này. Tôi có thể xem MyLifeIn140 và những đối thoại ngoài trường học, chúng cùng thể loại như đã từng thấy với loạt video về LonelyGirl15 từng gây sóng gió trong giới lang thang trên mạng đợt năm vừa rồi. Những thể loại truyền kiểu ngắt quãng này dường như đang được thình hành, và mở rộng, như một số lượng lớn sách đã được bán và bình chọn bán chạy nhất với nội dung truyện được viết bằng các tin nhắn sms trên điện thoại di động.
Để cho nhân vật tự bộc lộ suy nghĩ của mình thì sẽ dễ cảm nhận tích cách của họ hơn. Và tốc độ của câu chuyện, việc viết từng dòng trên twitter cũng có thể nói là rất chậm, vì thế nên Twitter sẽ bị hạn chế nếu muốn tạo ra một tác phẩm công phu.
Can Twitter Authors Capture The Magic Of LonelyGirl15?
![]()
Last year we ran a post introducing the idea of Twitter as a conduit for fiction when we wrote about Twittories, a series of crowdsourced stories comprised of 140 Twitter messages from up to 140 different people.
Now it seems that some individual authors are exploring using Twitter as an alternative to the traditional novel. Professional author and freelance writer Nikki Katz has launched her own story called MyLifeIn140 - the tale of a “sixteen-year-old fictional character who learns that she can change her world around her, all by editing photos in her Yearbook room.”

The story takes the form of frequently updated tweets, which relate the main character’s thoughts and the events around her. Because the story only started a few days ago most of the tweets are related to character development and could have come from any angsty teenager, but the seeds of a story have been planted.
To be honest, there’s no way I’d ever want to follow MyLifeIn140 for any length of time, especially with tweets like:
“Doing the layout of the page with Caleb’s pic. Swoon. He looks hot! White shirt sets off his tan and his green eyes pop. And that hair…”.
But I’m not the target audience. I could see MyLifeIn140 and similar stories taking off at high schools, with the same kind of virality seen by the fictional LonelyGirl15 video series that managed to amass a huge following and spawned several spinoffs. And periodically updated text stories have been very popular abroad, where a significant number of best selling books were written from mobile phones.
That said, Twitter may wind up being too restrictive to tell an engrossing story - it’s far easier to identify and feel for characters when you can see them expressing their thoughts. And the barrier to entry to starting a new Twitter story is very low, which could well lead to a flood of knockoffs that may lead people to write off the format entirely.


